Không đề
Tuyết vẫn đầy, vẫn trắng. Nhưng những dấu chân đã không còn là những dấu chân cũ. Những con đường cũng không còn là những con đường cũ.
Gió vẫn lạnh, vẫn làm tóc ai bay nhẹ, vẫn làm hồng đôi má. Nhưng cái lạnh đã không còn như cũ. Những run rẩy cũng không còn như cũ.
Và...
Khi mặt trời ngày mai lên, ta biết rằng đó không phải là mặt trời của ngày hôm qua.
Gió vẫn lạnh, vẫn làm tóc ai bay nhẹ, vẫn làm hồng đôi má. Nhưng cái lạnh đã không còn như cũ. Những run rẩy cũng không còn như cũ.
Và...
Khi mặt trời ngày mai lên, ta biết rằng đó không phải là mặt trời của ngày hôm qua.